Câu chuyện về chú cóc kiện trời.
Thuở xa xưa, Ngọc Hoàng cai quản tất cả các việc trên trời và dưới đất. Ngọc Hoàng giao cho thần Mưa chịu trách nhiệm làm mưa cho tất cả các con vật và cây cỏ có nước uống.
Nhưng đã ba năm nay, không có một giọt mưa nào. Khắp nơi đất đai nứt nẻ, cây cỏ khát nước chết rụi, các con thú cũng chết dần chết mòn vì khát. Muôn loài đều kêu than ai oán, vậy mà trời đâu có thấu.
Một hôm, các con vật họp bàn nhau lại, chúng quyết định cử Cóc lên gặp Ngọc Hoàng. Cùng đi với Cóc có Cáo, Gấu và Cọp.
Bốn con vật đi mãi, cuối cùng cũng lên đến cửa nhà trời. Ở cửa có đặt cái trống rất to. Theo tục lệ nếu ai có điều gì oan ức thì đánh trống lên. Ngọc Hoàng sẽ ra giải quyết. Cóc bảo Cáo, Gấu, Cọp nấp vào bụi rậm, còn Cóc thì nhảy lên đánh trống inh ỏi.
Ngọc Hoàng nghe tiếng trống liền sai một thiên thần ra nhìn xem ai. Thiên thần bước ra nhìn ngược, nhìn xuôi mãi cũng không thấy ai, chỉ thấy con Cóc bé nhỏ ngồi trên trống. Khi biết Cóc có ý định gặp Ngọc Hoàng để kêu oan, thiên thần tỏ ý khinh bỉ Cóc, lẳng lặng đi vào và thưa với Ngọc Hoàng.
– Thưa Ngọc Hoàng, kẻ dám cả gan đánh trống ầm ĩ nhà trời là một con Cóc bé tí, xấu xí khinh khủng, thần hỏi nó đi đâu, nó nói lên Ngọc Hoàng để kiện.
Ngọc Hoàng nghe thiên thần nói như vậy thì lấy làm giận lắm, bèn sai bầy Gà ra mổ Cóc. Nhưng bầy Gà vừa ló khỏi cửa, Cóc ra hiệu cho Cáo từ bụi rậm xông ra vồ gà.
Biết Gà bị Cáo vồ mất, Ngọc Hoàng liền sai Chó ra giết Cáo. Chó chạy ra chỉ kịp sủa “Gâu gâu gâu ” mấy tiếng đã bị Gấu ra chộp lấy tha đi. Ngọc Hoàng lại sai một toán lính ra trị Gấu. Lần này, Cọp xông ra quật chết toán lính không còn sót một người nào.
Ngọc Hoàng không ngờ Cóc tuy bé nhỏ mà lại khó trị như vậy, Ngọc Hoàng đổi giận thành làm lành sai thiên thần ra mời Cóc vào. Ngọc Hoàng hỏi Cóc:
– “Cậu” lên đây có việc gì?
Cóc thưa:
– Muôn tâu Ngọc Hoàng, đã 3 năm nay chúng tôi không được một giọt mưa nào. Loài vật cử tôi lên đây để kiện trời, vì sao không làm mưa?
Ngọc Hoàng cho gọi thần mưa đến. Té ra thần Mưa mải rong chơi tối về đắp chiếu nằm ngủ, quên không làm mưa bị Ngọc Hoàng trách mắng, thần Mưa vội sai các con rồng phun nước ào ào xuống đất. Ngọc Hoàng đưa tiễn Cóc ra về và dặn:
– Từ nay về sau, nếu cần mưa thì Cóc nghiến răng ken két báo cho Ngọc Hoàng biết. Ta sẽ sai thần làm mưa ngay. Cóc không phải lên kiện trời nữa.
Cóc, Cáo, Gấu, Cọp từ biệt Ngọc Hoàng trở về dưới đất. Khi bốn con vật đến nơi thì thấy nước đã tràn đầy hồ, ao, sông, suối, cây cỏ, muôn loài uống nước thỏa thuê. Tất cả đều phục Cóc bé tí mà kiện được trời nên đặt ra câu hát:
“Con cóc là cậu ông trời
Hễ ai đánh Cóc thì trời đánh cho”.

Ý nghĩa truyện cổ tích Cóc kiện trời
Dũng cảm và quyết tâm: Dù Cóc là một con vật rất bé nhỏ và xấu xí nhưng đã dũng cảm đứng ra đại diện cho muôn loài lên thiên đình kiện trời để cứu cả mặt đất khỏi hạn hán.
Sức mạnh của sự đoàn kết: Cóc không đi một mình mà biết phối hợp, phân công nhiệm vụ hợp lý cho các bạn Cáo, Gấu và Cọp để cùng vượt qua thử thách, đánh bại những khó khăn ở nhà trời.
Không nhìn người qua vẻ bề ngoài: Dù thiên thần tỏ ý khinh bỉ Cóc vì sự bé nhỏ, xấu xí, nhưng chính Cóc lại là nhân vật mưu trí và làm nên điều đại sự.
Giải thích hiện tượng tự nhiên: Câu chuyện giúp bé hiểu được một hiện tượng thiên nhiên quen thuộc: mỗi khi nghe tiếng cóc nghiến răng ken két là trời sắp đổ mưa.
Câu hỏi trao đổi với bé
1. Hiểu và nhớ nội dung truyện
a. Vì sao Cóc và các bạn lại phải rủ nhau lên thiên đình gặp Ngọc Hoàng hả con?
b. Những con vật nào đã cùng đi lên kiện trời với Cóc?
c. Khi lên đến cửa nhà trời, Cóc đã làm hành động gì để gây chú ý với Ngọc Hoàng?
d. Vì sao mặt đất lại bị hạn hán suốt 3 năm trời không có một giọt mưa?
e. Ngọc Hoàng đã dặn Cóc từ nay về sau muốn có mưa thì chỉ cần làm hành động gì?
2. Phát triển tư duy
a. Theo con, vì sao chú Cóc bé nhỏ lại có thể thắng được Ngọc Hoàng và dàn quân lính nhà trời?
b. Tại sao người ta lại hát câu ca dao: “Con cóc là cậu ông trời / Hễ ai đánh cóc thì trời đánh cho”?
3. Liên hệ bản thân
Qua hình ảnh chú Cóc dũng cảm, con học được bài học gì khi thấy bạn bè hoặc mọi người xung quanh gặp khó khăn?

